Thứ năm, ngày 26 tháng hai năm 2009

MẸ ....



Mẹ,

Nghĩa là cả quê hương

Là vầng trăng, là cánh cò trong câu hát

Mẹ,

Nghĩa là dòng suối mát

Là cơn gió giữa trưa hè, bếp lửa giữa đêm đông…

.

Mẹ,

Nghĩa là cả dòng sông

Chảy suốt tuổi thơ con, êm đềm và sâu lắng

Mẹ,

Nghĩa là ngàn tia nắng

Sưởi ấm cả một đời dù con ở nơi đâu

.

Từ lúc con chào đời, cất tiếng khóc đầu tiên

Con đã biết không ai thương con nhiều bằng mẹ

Chuyện cổ tích tuổi thơ có bà tiên, ông bụt

Con có mẹ trong đời,

diễm phúc hơn cả chuyện thần tiên!

.

May mắn cho ai còn được gọi tiếng mẹ thiêng liêng

Khi trên ngực còn cài đóa hồng đỏ thắm

Còn được mẹ la rầy nghĩa là còn hạnh phúc

Bởi mẹ chẳng thể nào… sống mãi cùng con!

.

Rồi sẽ đến cái ngày, vào mùa lễ vu lan

Tay con run run cầm cánh hoa màu trắng

Con mất mẹ rồi,

bình minh không còn bóng nắng

Đó là lần đầu trong đời,

mẹ không thể khóc cùng con…

.

Cà Mau 25 – 02 – 2009 TÔ VÂN KHÁNH

Thứ ba, ngày 24 tháng hai năm 2009

Thứ tư, ngày 18 tháng hai năm 2009

TÌNH NỒNG CHÁY

Thứ ba, ngày 17 tháng hai năm 2009

Đừng Trách Sáo Sang Sông







Sáng tác : Hồng Xương Long
Trình bày: Hà Phương


Thôi xin đừng trách sáo sang sông nghe đau lòng nhau quá người ơi.
Gió buồn gió thổi ngoài sông, mưa đêm tái tê trong lòng.
Bao mơ ước ngày bên nhau, tan theo nắng mưa bể dâu.
Anh ơi! Em còn gì đâu?!?
Khi ân tình đã rẽ hai nơi như tim mình ai xé làm đôi.
Mắt buồn ướt mặn bờ môi, nghe như bão giông trong lòng.
Sông sâu bến đời đục trong, bay qua gió mưa mùa đông.
Anh ơi! Thôi đứng chờ mong.
Kể lại chuyện xưa bên mái tranh làng quê xóm nghèo.
Có anh hẹn hò lòng ngây thơ bối rối đêm thâu.
Kể lại chuyện xưa nghe nao nao cái thưở ban đầu.
Yêu anh biết bao, thầm mơ ước mãi không rời nhau.
Để rồi mùa lên con nước dâng tràn qua xóm nghèo.
Lúa khoai trên đồng buồn trôi theo nước mắt xót xa.
Thương đời mẹ cha bao năm qua lắm cảnh cơ hàn.
Ôm bao nổi buồn, chiều mưa ấy sáo sang sông rồi.

Chiều chiều ra đứng trông trời mưa... qua màn mưa.
Thấy ai... ai người xưa cũ.
Đứng thương nhớ ai bên cầu.
Chim sáo sang sông rồi, câu thề em đành mang theo.
Đêm đêm tuổi thân một mình...

Sáo bay, sáo bay, sang sng một chiều mưa buồn mênh mông.
Có ai đứng trông như người tình cũ ngơ ngác bờ sông.
Sáo ơi, sáo ơi, bay xa ruộng đồng bỏ bài ca xưa.
Để trong gió mưa, tiếng lòng ai hát... như tiếng người xưa...