Thứ bảy, ngày 18 tháng mười năm 2008

TÔI LÀ GAY

Mãi đi tìm một tình yêu chân tình, tìm đâu đây bạn, tôi tìm mãi mà toàn đắng cay, tìm hoài đến bây giờ tôi bắt đầu cảm giác sợ tình yêu. bây giờ ai nói yêu tôi, dù thật tình tôi cũng cảm giác nghi ngờ, sợ hãi, ám ảnh đó làm từng đêm cô đơn lạc loài, tôi cần yêu, rất cần bạn ơi, tôi sợ cô đơn lắm bạn ơi, cô đơn kinh khủng lắm, sự cô đơn lạnh giá của một đêm dài giết chết đời tôi từng phút giây,

Bạn ơi, ai có cảm giác như tôi không, không phân biệt tình thật hay giả, lòng muốn yêu nhưng lại sợ, đêm cô đơn khao khát tình yêu, lòng muốn yêu, nhưng sáng dậy lại sợ mình bị lừa gạt, cả hơn hai năm, chưa hể lên mạng, hôm nay lai vào tâm sự với các bạn cho vơi đi nỗi cô đơn.

Đời người như một giắc mơ
Tỉnh cơn mơ, tưởng mình vẫn còn trong mơ

Tôi đã phát hiện ra mình thuộc thế giới thứ 3 khi còn là cậu bé 15 tuổi,những bỡ ngỡ,những bất thường,và cũng những lo sợ ban đầu cứ làm tôi suy nghĩ mãi.Câu hỏi lớn nhất trong đời tôi là :"Tại sao mình lại như thế?".Tôi cố tìm câu trả lời sao cho cố ép đó chỉ là sự nhất thời và mình có thể hoàn toàn thay đổi được.Nhưng tôi đã lầm,mọi cố gắn ép mình vào suy nghĩ về sự bình thường,những hành động trái ngược với bản chất con người đều chỉ là hình thức và đã không mang lại kết quả như tôi đã nghĩ.

Đó chỉ là những hành động ban đầu của một người đàn ông khi nhận thấy mình thuộc thế giới này mà thôi.Tôi cũng nhận thấy điều đó,và tôi cũng dần dần chấp nhận chính bản thân mình như thế đó.Bởi lẽ tôi nghĩ Gay không phải là tội mà Gay cũng giống như một thứ được xếp đặt ngang hàng với tình yêu nam và nữ.

Tôi bắt đầu sống khoáng hơn. Cái sống khoáng ở đây mang lại cho tôi cảm giác như một người bình thường.Và cũng như những nam và nữ khác,tôi bắt đầu đi tìm tình yêu đích thực cho mình.

Tôi tìm tình yêu qua chat.Đây có lẽ là cách nhanh nhất,dể nhất.Một cái nickname rất đơn giãn BOYgay.Tôi đã làm quen được rất nhiều người.Và hơn thế nữa tôi đã biết thêm những điều vô cùng lạ lẫm và cũng thật là đau khổ...
Tôi quen một người tên NH... chat với nhau nhiều lần,và tối hôm đó Nh noi Nh buồn lắm và muốn gặp tôi để uống nước,tôi nhận lời và hai người đã gặp nhau tại quán nước nằm trên đường Lê Văn Sỉ.sau khi uốn nước Nh rũ tôi về nhà chơi.Tôi đồng ý với suy nghĩ uh thôi về cho biết nhà với lại tôi thật sự rất có cảm tình với Nh và tôi hy vọng sau cuộc gặp gỡ này sẽ có tiển triên hơn.Và điều gì đến cũng đến,tôi đã quan hệ với Nh.Tôi không cảm thấy sợ sau lần đầu quan hệ,ngược lại tôi còn cảm thấy hạnh phúc hơn với suy nghĩ:Nh đã chấp nhận tôi và Nh sẽ yêu thương tôi thật nhiều sau ngày hôm nay.

Mọi chuyện đã đi ngược hoàn toàn với suy nghĩ non nớt đó.Sau ngày hôm đó không một tin nhắn,không một cuộc điện thoại của Nh gọi cho tôi.tôi nhắn tin cho Nh hỏi tại sao thì Nh đã nhắn lại một tin nhắn lạnh lùng:"A đã biết hết của em rồi,vậy là đủ rồi,chào e"

Tôi khóc thật nhiều,chưa bao giờ tôi khóc như vậy,và tôi tự nhũ sẽ không bao giờ khóc lần thứ 2.

Và từ lần đó tôi đã hiểu hơn về giới gay,không tình dục thì tiền bạc.Tôi cảm thấy chán chường và đau khổ.Những cuộc tình của tôi sau này đều rất nhanh,nhưng tôi đã rút kinh nghiệm là không đi đến tình dục khi chưa có tinh yêu...

Ước mơ có một tình yêu đẹp trong giới Gay thật là khó.Đa số là lợi dụng nhau mà thôi.Chắc mọi người trong giới khi di chat đã quá quen với những câu hỏi:"lam tinh khong?""Ban cao bao nhieu?""Ban nang bao nhieu?""cua ban to ko?""Sex cam khong?"...Tôi xin nói những người mà đi chat như vậy sẽ không bao giờ tìm được tình yêu đích thực...

và hơn nữa là những câu chuyên đáng buồn trong giới,gần đay xuất hiện những vụ lừa tình để cướp của,bao nhiêu nạn nhân đã bị mất xe,điện thoại di động,tiền bạc...

Hình ảnh Anh đứng dưới trời mưa thật lâu để chờ em tha thứ,hình ảnh anh và em ngội tựa vai nhau ngắm hoàng hôn...trong giới Gay chỉ có trong mơ mà thôi.

Hạnh phúc là cái mà mọi người đều có quyền hưởng. Là người đồng tính luyến ái, bạn cũng có hạnh phúc của bạn. LHS

Mình cứ tự hỏi tại sao… Có lẽ nào… cuộc sống… tình bạn… tình yêu… Những chuỗi ngày tha thương và day dứt, một cuộc sống đầy phức tạp, đầy nước mắt, đầy nỗi khổ đau, buồn tủi. Không lẽ hạnh phúc là những nỗi đắng cay…?

… Sao đêm nay… trời không trăng sao và đầy mưa gió… hay những vì sao kia cũng biết nỗi đau thương đang xâm chiếm trong lòng mình mà từ giã bầu trời để làm dịu nỗi lòng mình thất vọng. Không, mình vẫn đang hy vọng và tin tưởng vào những điều tốt đẹp sẽ đến với mình, với những người như chúng mình. Hạnh phúc chân chính sẽ đến với những người như chúng mình.

Ai cũng biết muốn có được hạnh phúc thì rất khó, và muốn tìm cho mình hạnh phúc trong thế giới thứ 3 thì lại càng khó hơn nữa. Yêu 1 người thì chắc ai cũng đã từng yêu qua nhưng tình yêu đồng tính thì lại khác. Tôi đã yêu một người, tôi đã ngậm ngùi yêu đơn phương và đối với tôi thì đó chính là những khoảng thời gian buồn chán và cô đơn khi không có người mình yêu bên cạnh, trong thời gian đó tôi đã sống với những giọt nước mắt cùng những cơn đau tuyệt vọng. Khi biết người tôi yêu đã có người yêu thì tôi rất đau đớn, mỗi lần thấy người ấy đi cùng người yêu là lòng tôi lại xuất hiện những cơn đau mà dường như ko ai có thể xoa dịu được. Mỗi lần đối mặt với họ là tôi chỉ mong sao cho người ấy được hạnh phúc bên người mình yêu cho dù người đó ko phải là tôi, còn trong lòng thì lại khóc thầm và phải một mình chịu những cơn đau kinh khủng lắm. Đã nhiều lần tôi tư hỏi tại sao mình ko dám thổ lộ với người mình yêu chứ ? Tại sao lại phải một mình mà khóc chứ ... Nhưng điều đó ko thể xảy ra được, bởi vì nếu tôi nói ra thì tôi sẽ mất đi người bạn mà tôi yêu thương nhất, và còn biết bao nhiêu con mắt sẽ nhìn tôi ra sao. Sao mà cái xã hội này lại ảm đạm và buồn bã đến thế, tại sao phải miệt thị những người như tôi chứ. Chúng tôi cũng là người mà ... Tôi hận ông trời tại sao lại sinh ra tôi mà ko cho tôi là chính mình chứ.

Hãy nhìn chúng tôi đi chúng tôi có bệnh hoạn như mọi người nghĩ ko? Tình cảm mà tôi dành cho người ấy là một sự quan tâm, yêu thương, dù có khó khăn đến mấy tôi cũng mặc, miễn sao được ở cùng người ấy mà thôi. Đó chính là một tình yêu thuần khiết và trong sáng. Lúc nào tôi cũng cầu mong cho người ấy những điều tốt đẹp nhất. Nhưng mà người ấy đâu hiểu cho tôi, nếu có hiểu được thì tình cảm mà người ấy dành cho tôi ko thể lớn hơn tình bạn được ... hix hix. Tôi có thể làm gì khi thấy họ đang hạnh phúc với nhau, chẳng lẽ vì tôi mà họ chia tay hay vì tôi mà họ phải đau khổ chứ. Nếu làm như thế thì tôi thật ích kỉ và bỉ ổi mà thôi, nên đành 1 mình chịu đau khổ. Mỗi khi nhìn thấy người ấy là lòng tôi lại vui sướng và tôi lại lo sợ. Trong giấc mơ tôi đã ước rằng có một ngày người đó sẽ hiểu và chấp nhận tôi cùng tôi sống thật hạnh phúc nhưng giấc mơ chỉ là giấc mơ. Cô đơn và buồn tủi lắm. Đêm nào tôi cũng ko ngủ được vì vừa chợp mắt là gương mặt của người ấy lại hiện ra. Chưa bao giờ tôi yêu ai mà si đến thế.

Bây giờ tôi chỉ mong sao người ấy ghét tôi vô cùng, ghét cay ghét đắng tôi bởi vì chỉ có như thế thì tôi mới nghĩ rằng người ta không thích mình thì tội gì mà phải thich người ta nhưng tôi không dám nói cho người ấy biết. Tôi đã biết yêu người ấy là không có kết quả nhưng vẫn yêu bởi vì ở anh ấy toát ra một thứ gì đó làm tôi không thể không yêu anh ấy được. Giờ tôi mong sao tôi mất hết trí nhớ để trong đầu lúc nào cũng chỉ có 1 màu trắng ... tôi mong rằng khi tôi nhắm mắt lại thì sẽ quên đi hết những quá khứ đau buồn để có được một cuộc sống vui vẻ và thanh thản hơn. Chỉ có như vậy tôi mới quên được người ấy.

Tôi thật là thất vọng khi mà sinh ra trên cõi đời này, tôi lại càng đau khổ hơn khi những con mắt người đời dòm tôi với ánh mắt rất kì lạ, tôi chán khi phải sống trong 1 thế giới bị xã hội chê cười lắm rồi. Tôi chỉ muốn đến 1 nơi thật xa để sống một cuộc sống thoải mái hơn vì ở đó ko ai biết được mình là ai và ko còn sợ mọi người nhìn mình với ánh mắt khác thường nữa.
Trong mỗi chúng ta và bất kì người nào khi đã là người thì phải có rơi lệ ... khi tôi viết bài này tôi đã ko còn kiềm chế được nước mắt của mình.

Thế là mùa hè đã lẳng lặng ra đi, và mùa thu đã về. Hết hè sang thu, thì có gì là lạ đâu vì đó là quy luật của thiên nhiên và năm nào cũng thế. Biết là vậy, mà hôm nay trong lòng lại buồn một cách kỳ lạ.

Giờ này ngoài khung của sổ nhũng hạt mua đang lất phất bay, kèm theo nhũng cơn gió hung hãn đang cố cướp đi nhũng chiếc lá úa vàng để cho những hàng cây hai bên đường mỗi lúc một trơ cành thêm.

Có lẽ mình buồn nên nhìn cảnh vật như thế còn cảm thấy buồn thêm, và cũng không ngờ mình lại một mình ngồi đây vói những dòng tâm sự này.

Thật tình thì mình cũng không phải vì thế mà buồn, vì mình nghĩ bất cứ chuyện gì cũng đều có duyên phận hết. Nhưng nhiều khi, cũng thấy lạc lỏng vô cùng, ước gì có một ai đó để mà trò chuyện và tâm sự những buồn vui trong cuộc sống hàng ngày, đối với nhiều người đều này đến với họ quá dễ dàng, còn đối với mình sao thấy quá khó khăn.

"Từng giọt nước mắt , giờ đây anh khóc , có làm được gì ? đến cuối cùng rồi thì chúng ta cũng chia tay thật rồi ..." của ca sĩ Phương Thanh trình bày bây giờ tôi mới cảm nhận được nỗi buồn của ở lại , chỉ cầu mong người ra đi hạnh phúc ... khóc làm gì nữa khi tình không còn luyến lưu

Con người nghĩ cũng thật lạ vui đó rồi buồn đó…rồi chốc lát lại cười như chưa hề có chuyện gì…..cuộc sống này muôn vàn màu sắc….mình sống trong nó…tưởng có lúc mình như 1 hòn sỏi, lạnh tanh, chẳng bao giờ thấy buồn. Và nghĩ có lẽ không có gì làm mình sẽ buồn và sẽ khóc như dạo trước…cái lúc mà ngây ngô dễ xúc động…dễ khóc truớc một cuộc tình…còn bây giờ đôi khi chỉ là 1 cái nhếch mép cười….rồi hiểu ra thêm 1 kinh nghiệm….mình nhớ mang máng một hình dung, một bóng hình chôn chặt và đã lặng im từ lâu trong lòng…bất chợt khuôn mặt ấy vút qua đôi mắt mình….cảm giác xa xôi gần gũi, ngay tầm tay trước mặt đó mà dường như không dành cho mình nữa….vui mừng mà cũng có chút xót xa….rồi dường như mình hiểu mình chẳng thể giấu được mình…mình sao nhỉ…yêu và nhớ người đó chăng, chắc vậy...tình cảm ấy ngỡ rằng đã chết rồi bỗng trỗi dậy khó mà hiễu được.

Nhiều lúc mình cũng không biết là mình đang làm gì nữa. Đôi lúc giống như là vô vọng. Tìm mãi cho mình cái gì đó để lắp vào khỏang trống trong tâm hồn.
Đôi lúc mình cảm thấy cô đơn, trống trải, muốn tìm cho mình một người bạn để có thể cùng chia sẻ nhưng quả thật khó quá. Vì trong thế giới thứ ba này hiếm có ai dám nói thật (vì nhiều lý do) về mình, ngay cả bản thân mình cũng vậy. Ai cũng mong tìm được cho mình một nguời vừa ý. Nhưng rất khó bạn ạ. Đa số đến với nhau bằng sự hồ nghi (không biết những gì người đó nói qua chat/e-mail có thật không ....) và thời gian để tìm hiểu nhau cũng không nhiều, không đủ để tình cảm nảy sinh một cách tự nhiên hơn là gượng ép. Hầu như chúng ta đến với nhau qua cái vẻ bên ngoài thì làm sao ta có thể thấy được cái đẹp bên trong tâm hồn của người bạn đó?! Trong khi vẻ đẹp và sự tương thích cần có thời gian để tìm hiểu và chấp nhận.

Thú thật là sau 3 năm kể từ khi lên mạng, mình đã gặp và quen rất nhiều người nhưng người mà mình có thể coi là bạn thì chỉ chưa đếm được hơn 5 đầu ngón tay. và những người bạn này cũng chỉ có thể gọi là bạn bình thường thôi chứ chưa hẳn đã có thể là bạn thân để có thể thật sự cùng mình san sẻ những vui buồn trong cuộc sống.

Chính vì vậy mà đôi lúc mình đã khóc, Khóc nhưng nước mắt chảy vào bên trong mà không ai biết được vì dù gì mình cũng là đàn ông con trai (cho dù là Gay) nên không ai có thể biết được. Mình khóc cho chính bản thân mình, cho vơi đi nổi lòng của một người sống mà vẫn phải luôn cố giấu về con người thật của mình trong khi mình lại hoàn toàn không có lỗi.

Mình chỉ dám thổ lộ về con người thật của mình trong thế giới ảo này thôi. Vì chính nơi đây mình có thể bắt gặp đâu đó con người thật có hoàn cảnh giống mình để rồi tự an ủi mình, tự nhủ với lòng mình rằng còn có rất rất nhiều những mảnh đời giống mình mà mọi nguời vẫn phải sống và vươn lên với ước vọng một ngày nào đó mình lại có thể sống trong cuộc đời thật bằng chính con người của mình khi mà xã hội đã bắt đầu có cái nhình thóang hơn cho chúng ta.

Mình không nói là trong thế giới này hoàn toàn không có sự chân thật mà chỉ nói rằng người ta không dám sống thật trong cuộc đời thật ngoại trừ một số ít dám nhìn nhận và công khai.

Mình cảm thấy đau, niềm đau của một người đang yêu nhưng vì nhiều lý do nên không thể đến với nhau và sống thật trong cuộc sống đời thường. Mình buồn là vì yêu mà lại không thể hay không dám bày tỏ tình yêu một cách công khai trước dư luận vì định kiến xã hội, vì văn hóa đông phương vẫn chưa thể chấp nhận...

Còn trong thế giới của Net thì có mấy ai dám công khai nói sự thật về bản thân?! Không phải là người ta có ý lừa dối nhưng chắc bạn cũng biết thông tin trên mạng là thông tin mở nên ở một khía cạnh nào đó nó tiềm ẩn sự rủi ro mà những người như chúng ta buộc phải giấu đi thân thế thật cũng như thông tin thật về cá nhân. Mình hiểu và mình nói lên đây không để trách ai nhưng quả thật là để tìm được thì con số đó quá nhỏ nên mình nói khó là vậy.

Tuy vậy mình vẫn tin và mong chờ ở ngày mai.
(GAY 'S BLOG)